slider1

Radio - Nắng, mưa, gió!

(NewsMedia.VN) - Nắng… Mở cửa ra cho nắng sớm vào phòng, hít thở không khí buổi sáng, và cảm nhận thật nhiều cảm xúc ngọt ngào...
Tác giả: St    

Người đọc: Kiều Oanh 
Tech mix: Kiều Oanh     
Biên tập: Kiều Oanh 
Độ dài: 11:22




Nắng, gợi nhớ trong mình biết bao là kỉ niệm, đó là kỉ niệm của tuổi thơ nghịch ngợm, trong sáng, đáng yêu. Nhớ những trưa hè oi ả, mình toàn trốn mẹ đi chơi cùng cả xóm giữa trời nắng chang chang, để đến chiều về lăn quay ra ốm, ốm lăn lóc mấy ngày mới khỏi. Và mẹ lại mắng, lại kêu trời sao lại có đứa con gái nghịch ngơm, ham vui như mình cơ chứ ???
Nhưng mình thích thế, vì mỗi lần ốm, lại được mẹ nắn chân nắn tay cho này, được bà đánh gió cho này, được bố mua cháo cho ăn, được anh cõng đi chơi, được ông kể chuyện thời chống Mỹ cho nghe... ôi nhớ làm sao những ngày nắng kỉ niệm đó!
Nắng, mình cũng nhớ những ngày còn nhỏ nhỏ, ở trong xóm rộ lên cái trò nấu ăn linh tinh, trưa hè nắng oi ả bày đặt chơi đồ hàng, có lần mình mang cả gạo đi để nấu nướng, bếp của bọn mình, là hai viên gạch để song song, ở giữa là mấy cây củi hoặc nến, nồi là những lon bia. Cả lũ bọn mình cũng nấu nấu, xào xào ra trò, có những lúc, ngu ngơ đến mức, không có cái gì xào nấu, đi bứt lá cây dại, cho vào nấu nấu, để nó bốc lên những mùi khó chịu không diễn tả được, có hôm nấu hăng quá, có đứa bị cháy cả tóc...

Nắng, nhớ những ngày đi học, mình vốn là đứa không sợ mưa, không sợ nắng, nắng đến mấy cũng mặc kệ, không mũ nón, không gì sất, anh dũng đầu trần đi học, và kết quả là, đến tận bây giờ vẫn hay ốm vặt vì nắng, lần nào mẹ cũng mắng, nhưng mà, kệ con, con là siêu nhân không sợ nắng, không sợ mưa, không sợ gió, chỉ sợ bọ mèo, mình là thế đấy!

Nắng, nhớ những tháng ngày tiếp sức mùa thi cùng đội Sinh viên tình nguyện, nhớ tiếng cười hạnh phúc của các em thí sinh khi được giúp đỡ, nhớ nụ cười của các anh chị trong đội và nhớ hình ảnh của mình cái ngày đó của năm trước...

Cho đến bây giờ, nắng vẫn luôn là thế, nhẹ nhàng đi theo những kỉ niệm của chúng ta. Chỉ có con người là ngày một thay đổi, ngày một khác đi, và cuộc đời vẫn lặng trôi như thế...
Mưa...

Có một ngày mưa năm lớp 1, mẹ choàng chiếc áo mưa nhỏ ra đằng sau, đội nón trên đầu, mình thì chui vào chiếc áo mưa đó, dựa vào lưng mẹ,và mẹ đưa mình đến trường. Ngồi ở sau, mình có thể cảm nhận rõ hơi ấm của mẹ, hơi ấm nóng hổi, hơi ấm gấp gáp và cả tiếng mưa chảy dài trên cánh tay mẹ nữa! Lúc đó, có lẽ vì ngồi sau mẹ, bình yên quá, mình đã ngủ quên trên suốt con đường đến trường mà không hề biết rằng, ở đàng trước, mưa đã thấm ướt hết vạt áo mẹ!

Một ngày mưa cuối năm lớp 9... hôm đó là Trung thu... như thường lệ trường tổ chức ở ngoài trời. Nhưng hôm đó trời mưa to quá, tất cả đều bị hoãn lại, không tổ chức nữa. Vậy là 36 ánh mắt nhìn nhau, cô nhìn trò, trò lại nhìn nhau, tiếc nuối, còn bao đồ ăn đã chuẩn bị sẵn, chả lẽ lại chia nhau mang về, đây còn là trung thu cuối cùng của những ngày cấp hai nữa chứ! Buồn!

Một ngày mưa nữa năm lớp 10, hôm đó là khai giảng. Trời đổ mưa tầm tã, có hai con bé lớp 10 quyết định đội mưa về nhà, mặc gió, mặc mưa, 2 đứa vẫn cứ chạy dưới trời mưa, miệng vẫn không ngớt những nụ cười. Và chính cơn mưa ấy đã gắn kết 2 con bé thành đôi bạn thân không thể tách rời đến tận bây giờ...

Lại một ngày mưa năm lớp 12, hôm đó là cắm trại, trời cứ mưa lâm râm suốt những ngày chuẩn bị, khiến những công đoạn chuẩn bị dường như trở nên khó khăn hơn. Tuy nhiên, với tất cả lòng quyết tâm và những buổi “trốn học” đi làm trại, lớp mình đã tỏa sáng với giải nhất,hạnh phúc và vui lắm!!!

Và... những cơn mưa đó đã đưa năm tháng tuổi thơ của mình lặng lẽ trôi đi như vậy đấy. Nhiều khi thấy nuối tiếc vô cùng, thấy nhớ về một quãng thời gian vô tư nhất, trong sáng nhất của tuổi học trò.

Một ngày mưa của năm đầu làm sinh viên, cũng bất chợt đến rồi đi như những ngày mưa trước vậy. Lâu lắm rồi mới có cảm giác mát lạnh như vậy, lâu lắm rồi mới thấy nhiều người nhìn mình như thế và... lâu lắm rồi, mới thấy lại Yêu đời...

Thế đó, cuộc sống là muôn màu muôn sắc. Dẫu biết rằng, con người không thể sống mãi trong quá khứ, cố gắng sống hết sức mình cho ngày hôm nay là quá đủ rồi! Nhưng quá khứ là kinh nghiệm, hiện tại là đấu tranh, tương lai là của mình mà, hãy nhìn về quá khứ để Tìm cho mình những niềm an ủi, những niềm vui, những bài học, và hãy nhìn về tương lai mà cố gắng.

Gió...

Mình thích gió! Thích cái cảm giác đứng lặng trên con đường vắng, nghe gió luồn nhẹ qua mái tóc, cảm nhận từng cơn gió hôn lướt qua đôi má nóng bừng...

Ngày xưa, cứ mỗi khi hè đến, chỉ thích gió thật to, gió to để thổi tung mái tóc xõa dài, gió to để thổi bay những giọt mồ hôi vương trên trán mẹ, và gió to để đưa những cánh diều bay cao, bay xa...

Lớn, mình vẫn cứ thích gió, và mình nhận ra, ở mỗi mùa, gió lại có những tính cách riêng, rất hay, rất lạ, rất đáng yêu...

Này nhé, gió của mùa xuân lúc nào cũng căng tràn nhựa sống, gió đùa nghịch trên những chồi xanh mơn mởn, gió chạy tung tăng từ giọt sương này sang giọt sương khác, và gió hân hoan với niềm vui năm mới, gió ngập tràn hạnh phúc với không khí của đêm giao thừa, gió ngây ngô với nụ cười của các em nhỏ khi nhận đc lì xì, gió lặng yên trong cái nhìn trìu mến của bà khi nhìn con cháu xum vầy... để rồi lại vui ngay với những lễ hội mùa xuân...

Mùa hè, gió trở nên tươi vui, nhí nhảnh, gió đùa nghịch tung tăng trên những cánh đông lúa, thổi bay những cánh hoa bồ công anh, gió đem hương lúa, hương trái cây thơm lành bay đi khắp các nẻo đường ngõ xóm. Và em yêu gió mùa hè, vì vào những hôm trăng sáng, những hôm mất điện, mọi người lại trải chiếu ra hè, người lớn thì ngồi nói chuyện làm ăn, trẻ con thì ngồi túm tụm lại kể truyện ma cho nhau nghe, thỉnh thoảng lại rú lên ầm ĩ, bị người lớn quát, lại ngồi im, rúc rích cười với nhau... và gió như cũng cười, lại càng thổi to hơn, khiến cho tiếng cười trẻ thơ cũng theo đó mà lớn lên...

Mùa thu, gió trải dài trên những con đường ngập nắng. Gió cũng như lặng lẽ hơn, không còn tinh nghịch như gió mùa hè nữa, chỉ khe khẽ xuất hiện cùng với những màn sương sớm, khẽ thổi nhẹ hương ổi thơm mát lan tỏa trong khắp các ngõ ngách. Mùa thu, còn gì tuyệt vời hơn khi đi trên con đường ngập tràn lá vàng, bước đi thật khẽ, thật khẽ, để có thể nghe thấy tiếng là xào xạc dưới chân, cảm nhận những cơn gió nhè nhẹ khẽ lăn trên má... Và lòng người cứ theo cái nhẹ nhàng ấy mà chín chắn hơn,trưởng thành hơn...

Mùa đông, gió mang đến cho người ta không khí lạnh, đó là cái rét buốt, cái lạnh giá, nhưng chính cái lạnh đó, khiến cho con người ta trở nên yêu gió và mùa đông hơn bao giờ hết. Gió mùa đông lạnh, để ta thấy ấm áp hơn mỗi khi được cầm tay ai đó, để ta như hạnh phúc hơn khi nằm trọn trong một vòng tay, và như rạo rực hơn trong những cái nhìn say đắm... gió mùa đông còn mang đến cho ta không khí của những ngày cuối năm, mang lại cho ta những cái nhìn lại, nhìn về 1 năm qua, về những gì đã đạt được, và những gì còn dang dở, để rồi, lại ngồi vạch ra những kế hoạch mới, để năm sau thực hiện.

Gió là thế đây, bạn cứ thử cảm nhận mà xem, sẽ thấy gió cũng giống chúng ta vậy, cũng có tâm hồn, cũng có cảm xúc, và gió cũng sẽ luôn yêu quí bạn, như chúng ta yêu quí gió vậy.

Trời hôm nay thật đẹp, có 1 chút gió nhẹ, 1 chút nắng, 1 chút mưa, khiến cho lòng người cũng thấy bình yên hơn...
Danh sách beat sử dụng trong Radio:
1. Childhood Memory
2. Đồng xanh – Vy Oanh
(...)
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email: banbientap@newsmedia.vn.

Từ khóa : Newsmedia ,Radio newsmedia ,Radio Online ,Audio Book ,Truyện ngắn ,Truyện dài ,Kinh dị ,Thiếu nhi ,Tình cảm ,Trinh thám ,Kiếm hiệp ,Radio - Nắng, mưa, gió!

0 nhận xét:

Your left Slidebar content. -->